Thảo bước chân vào Đại học Ngoại Thương bằng một lựa chọn rất rõ ràng của chính mình. Không phải vì ai ép, cũng không phải vì chạy theo số đông. Ở thời điểm ấy, Ngoại Thương đại diện cho một điều gì đó rất “đúng”: danh tiếng, kỷ luật, và cảm giác mình đang đi trên một con đường có vẻ đáng tin cậy. Thảo cũng từng nghĩ rằng quãng đời sinh viên ở ngôi trường ấy sẽ là một chương thật đáng nhớ — nhiều kỷ niệm, nhiều trải nghiệm, nhiều dấu ấn của tuổi trẻ.
Nhưng khi nhìn lại, cảm giác đọng lại lại khá… nhạt nhẽo. Không phải buồn, không phải tệ, chỉ là không có quá nhiều điều để kể với giọng hào hứng. Những năm tháng ấy trôi qua lặng lẽ, đều đều, giống như một dòng nước không có sóng lớn. Có lẽ bởi vì, với Thảo khi đó, thách thức lớn nhất không nằm ở việc học trong một ngôi trường danh giá, mà là học cách sống xa nhà.
Lần đầu tiên rời khỏi vòng tay gia đình, Thảo phải tập tự chăm sóc bản thân, từ những điều rất nhỏ: ăn uống, sinh hoạt, sức khỏe, cảm xúc. Những điểm tựa quen thuộc dần lùi xa, và Thảo buộc phải đứng vững hơn, dù bên trong còn rất non nớt. Sự trưởng thành đến không ồn ào, mà bằng những buổi tối tự xoay xở một mình, những lần mệt mỏi không biết chia sẻ cùng ai, và cảm giác phải tự chịu trách nhiệm cho mọi lựa chọn của mình.
Việc hòa nhập cũng không hề dễ dàng. Không phải vì bạn bè ở đại học không thân thiện — ngược lại, mọi người đều tử tế và cởi mở. Nhưng sự kết nối sâu lại là một câu chuyện khác. Tính cách hướng nội, cộng thêm sự dè dặt điển hình của một cô bé tỉnh lẻ, khiến Thảo khó chủ động bước vào những mối quan hệ mới. Thảo không giỏi bắt chuyện, cũng không quen với việc “hòa vào đám đông”. Thế nên, đến tận bây giờ, những mối quan hệ thời đại học còn giữ được kết nối có lẽ đếm trên đầu ngón tay, thậm chí chưa hết một bàn tay.
Phần lớn thời gian sinh viên của Thảo trôi qua trong những không gian rất quen thuộc: thư viện tổng hợp, rồi thư viện tiếng Nhật trong trường. Ở đó, Thảo cảm thấy an toàn hơn. Giữa những giá sách, những bàn học yên tĩnh, Thảo được là chính mình, không cần cố gắng trở nên sôi nổi hay “hợp gu” với ai. Có những ngày gần như chỉ xoay quanh việc lên lớp, xuống thư viện, rồi trở về phòng trọ. Một nhịp sống đều đặn, có phần đơn điệu, nhưng lại giúp Thảo giữ được sự cân bằng theo cách riêng.
Hành trình ra trường của Thảo cũng không hề nhẹ nhàng. Môn tiếng Nhật giống như một “phong ấn” kéo dài, khiến việc tốt nghiệp trở nên vất vả hơn rất nhiều so với dự tính ban đầu. Áp lực, lo lắng, và không ít lần tự nghi ngờ năng lực của bản thân. Nhưng chính trong giai đoạn ấy, Thảo lại nhận được sự hỗ trợ đáng quý từ một vài người bạn tốt — không nhiều, nhưng đủ chân thành. Những lời động viên đúng lúc, những lần giúp nhau vượt qua môn khó, đã trở thành những điểm sáng hiếm hoi nhưng rất đáng trân trọng trong quãng đời sinh viên ấy.
Nhìn lại, Thảo nhận ra rằng dù quãng thời gian ở đại học không quá ấn tượng, nhưng cũng không hề vô nghĩa. Những trải nghiệm âm thầm đó giúp Thảo hình thành khả năng tự lập, sự bền bỉ và một tâm thế khá vững khi bước ra môi trường đi làm. Thảo không quá bỡ ngỡ với áp lực, cũng không hoảng loạn khi phải tự mình giải quyết vấn đề. Có lẽ bởi vì, những năm tháng sinh viên đã dạy Thảo cách ở một mình mà không lạc lõng, cách đi chậm mà không bỏ cuộc.
Vì thế, nếu phải dùng một câu để nói về quãng đời sinh viên, Thảo sẽ nói: không rực rỡ, nhưng đủ nền tảng. Không phải là ký ức để tự hào khoe khoang, nhưng là một giai đoạn cần thiết để lớn lên.
Giờ đây, khi nhìn các bạn sinh viên ở thời điểm hiện tại — năng động hơn, nhiều lựa chọn hơn, nhiều không gian để thể hiện bản thân hơn — Thảo lại thấy vui cho các bạn. Vui vì các bạn đang ở đúng giai đoạn mà sự thú vị của cuộc sống chỉ mới bắt đầu. Dù mỗi người sẽ có một hành trình rất khác, Thảo tin rằng, dù “đậm” hay “nhạt”, những năm tháng sinh viên vẫn luôn là một phần quan trọng, âm thầm đặt những viên gạch đầu tiên cho con đường dài phía sau.
Và với Thảo, Ngoại Thương — theo cách rất riêng — vẫn là nơi đã bắt đầu cho hành trình ấy.
