“Cân bằng trong cuộc sống” là một khái niệm nghe rất đẹp. Nó xuất hiện trong các bài diễn thuyết, sách kỹ năng, và cả những lời khuyên quen thuộc: hãy cân bằng giữa công việc và cuộc sống, giữa cho đi và nhận lại, giữa tham vọng và an yên. Nhưng nếu nhìn kỹ hơn, có lẽ cân bằng – theo nghĩa tuyệt đối – chưa bao giờ thật sự tồn tại.
Bởi cân bằng, nếu hiểu theo nghĩa vật lý, là trạng thái tĩnh. Hai bên ngang bằng, không nghiêng, không dịch chuyển. Và một trạng thái tĩnh kéo dài thường không tạo ra chuyển động, cũng không thúc đẩy sự phát triển. Trong khi đó, cuộc sống luôn vận động. Nó buộc con người phải liên tục lựa chọn, điều chỉnh và nghiêng về một phía nào đó ở từng thời điểm nhất định.
Thực tế, điều mà nhiều người gọi là “cân bằng” thường chỉ là cảm giác tạm ổn với những lựa chọn của mình ở hiện tại. Nhưng phía sau cảm giác ấy, luôn tồn tại một điều rất rõ ràng: thứ tự ưu tiên. Ở mỗi giai đoạn và hoàn cảnh, chúng ta buộc phải đặt một vài điều lên trước những điều khác, không hẳn vì thích, mà vì cần.
Rõ ràng nhất là câu chuyện giữa sự nghiệp và cuộc sống cá nhân. Có những giai đoạn, công việc đòi hỏi gần như toàn bộ năng lượng, thời gian và sự tập trung. Không phải vì con người trở nên tham công tiếc việc, mà vì nền móng chưa đủ vững để có thể “chia đều” cho mọi thứ. Ngược lại, cũng có những thời điểm, gia đình, sức khỏe hay đời sống tinh thần buộc phải được đặt lên hàng đầu, dù điều đó đồng nghĩa với việc sự nghiệp tạm thời chậm lại.
Vấn đề không nằm ở việc bên nào quan trọng hơn, mà ở chỗ: ở thời điểm này, điều gì cần được ưu tiên để toàn bộ hệ thống không sụp đổ. Khi mọi thứ đều được coi là quan trọng như nhau, con người không đạt được sự cân bằng, mà rơi vào trạng thái giằng xé. Không phải hài hòa, mà là phân tán. Không phải ổn định, mà là mệt mỏi kéo dài.
Thứ tự ưu tiên không cố định. Nó thay đổi theo độ tuổi, trải nghiệm, năng lực và cả những biến cố không báo trước. Điều từng rất quan trọng ở tuổi 20 có thể trở nên thứ yếu ở tuổi 30. Điều từng bị bỏ qua có thể trở thành trung tâm khi con người đi qua đủ va chạm. Và sự trưởng thành, có lẽ, nằm ở khả năng nhận ra mình đang ở giai đoạn nào, và điều gì thực sự cần được đặt lên trước ở thời điểm ấy.
Bản thân Thảo cũng vậy, luôn luân phiên thứ tự ưu tiên giữa gia đình và công việc. Chưa bao giờ xem nhẹ bên nào, và cũng chưa từng cảm thấy mình “mất cân bằng” chỉ vì những vấn đề xảy ra ở hai mảng quan trọng này. Bởi Thảo hiểu rằng, mục đích của cuộc sống đôi khi không nằm trọn vẹn trong mục tiêu sự nghiệp hay vai trò trong gia đình. Nó nằm ở việc mình đang sống có hiệu quả hay không, có hiện diện trọn vẹn trong những gì mình đang làm hay không. Và sau tất cả, điều quan trọng nhất vẫn là: mình có đủ yêu thương, đủ bình an, và đủ hạnh phúc trên hành trình đang đi hay chưa.
