Có những bàn tay kéo ta lên, nhưng cũng có những bàn tay vô tình làm ta ngã.

Có những bàn tay kéo ta lên, nhưng cũng có những bàn tay vô tình làm ta ngã.

Ai đọc câu nói ấy đều phải khựng lại một nhịp, vì giúp người không bao giờ chỉ là chuyện của lòng tốt – đó còn là chuyện của trí tuệ, của sự tỉnh thức nhân tâm và nhân quả.

Ngày nọ, một người học trò đến hỏi bậc thầy “

– Thưa thầy, con nên giúp người thế nào để không mang tội?

Thầy mỉm cười, đưa tay nhặt chiếc lá rơi:

– Con thấy chiếc lá này không? Nó rơi vì không đủ lực bám vào cành. Nếu ta cố gắng dán nó lên lại, nó vẫn sẽ rơi. Không phải vì ta yếu, mà vì đó không phải cách.

Người học trò ngơ ngác. Thầy tiếp:

– Giúp người cũng vậy. Nếu con nâng họ lên bằng sức của con, họ lại rơi khi con buông tay. Nếu con giúp họ tìm lại “lực bám” của chính họ, họ sẽ đứng vững ngay cả khi con không còn bên cạnh.

Có câu rằng: ” Trao cần câu, nhẹ hơn trao con cá, nhưng cứu cả cuộc đời”. Thế nên Khổng Tử dạy: giúp người dựng, chứ không giúp người ngã; giúp người sáng, chứ không giúp người mờ. Bởi một sự giúp đỡ sai cách sẽ khiến người ta lệ thuộc;còn một sự giúp đỡ đúng cách sẽ khiến họ trở lại chính mình- mạnh mẽ, trọn vẹn.

Ngày khác, một học trò khác nghẹn ngào thưa:

– Con hay đau khổ vì cứ giúp người, mà người ta không biết ơn.

Thầy chỉ vào ngọn nến đang cháy:

– Ngọn nến có bao giờ trách bóng tối vì nó thắp không đủ sáng đâu. Nó chỉ cháy hết phần của mình.

Học trò lặng đi.

– Nhưng thưa thầy đôi khi con cảm thấy mình bị lợi dụng.

– Vậy là vì con giúp bằng tâm mong cầu. Con muốn họ nhớ ơn, con muốn họ đối đáp lại. Đó không phải là giúp; đó là trao đổi bằng cảm xúc. Giúp người thực sự là khi con trao đi “trí tuệ” trao cách để họ tự đứng dậy, trao niềm tin để họ tự nhìn vào chính họ, trao ánh sáng đủ để họ tự tìm đường.

Giúp không phải để người khác cần đến mình.

Giúp là để một ngày họ không cần mình nữa.

Đó mới là Đức.

Người trí không ban ơn; người trí truyền lửa.

Một ngọn lửa nhỏ không thể soi sáng cả thế gian, nhưng có thể thắp lên ngàn ngọn lửa khác.

Trong cuộc sống trầy trật này, ai cũng có lúc lòng muốn làm điều thiện nhưng trí còn chưa kịp sáng. Ai cũng nặng lòng với hai chữ ” giúp người” , mà quên rằng giúp người cũng cần hiểu người, và hiểu cả chính mình.

Ta không thể đỡ hết gánh nặng của người, nhưng có thể giúp họ học cách mang gánh nhẹ hơn.

Ta không thể thắp sáng cả thế gian, nhưng có thể giữ ngọn lửa trong lòng mình không tắt, rồi dùng nó thắp thêm một ngọn khác.

Vậy là đủ thành đạo rồi.

Sưu tầm từ Tik Tok Góc Chữa Lành.