Một trong những rào cản lớn nhất ngăn chúng ta nhận lấy “Quà tặng diệu kỳ” chính là quá khứ. Chàng trai trong sách đã từng mang một trái tim nặng nề khi quay lại tìm ông lão. Anh không chỉ thất bại trong công việc mà còn vừa trải qua một cuộc chia tay đau đớn. Những ký ức đẹp về người yêu cũ và những sai lầm trong quá khứ lúc nào cũng đè nặng lên anh như một bóng ma không thể xua đuổi.
Cạm bẫy của sự nuối tiếc
Anh hỏi ông lão với giọng đầy tuyệt vọng: “Làm sao cháu có thể sống cho hiện tại khi những gì đã qua cứ bám lấy cháu?”. Anh thường xuyên tự dằn vặt mình bằng hai chữ “Giá như”. Giá như anh quan tâm cô ấy hơn, giá như anh đã làm việc chăm chỉ hơn… Những suy nghĩ này giống như một chiếc mỏ neo khổng lồ, giữ chặt anh lại trong vùng tối của sự hối tiếc, khiến anh không còn năng lượng để làm bất cứ việc gì tốt đẹp cho hôm nay.
Ông lão mỉm cười và chỉ cho anh thấy một sự thật: Quá khứ đã xảy ra và không ai có thể thay đổi được nó. Nhưng bạn có thể thay đổi cách mình nhìn nhận về nó.
Biến quá khứ thành “Người thầy”
Ông lão dạy anh rằng, chúng ta thường mắc lỗi khi đối xử với quá khứ theo hai cách cực đoan: hoặc là quá chìm đắm trong đau khổ, hoặc là cố gắng phủ nhận và quên sạch nó đi. Cả hai cách này đều sai. Cách đúng đắn nhất là coi quá khứ như một Người thầy thông thái.
Chàng trai bắt đầu học cách quan sát những sai lầm của mình thay vì trốn tránh chúng. Anh tự hỏi: “Tại sao sự việc đó lại xảy ra? Mình đã học được bài học gì?”. Khi anh rút ra được bài học và cam kết sẽ không lặp lại nó ở hiện tại, một sự thay đổi kỳ diệu đã diễn ra: Nỗi đau dần tan biến, nhường chỗ cho sự thanh thản và một sự tự tin mới.
Đóng cánh cửa cũ để mở ra tương lai
Bạn biết không, nếu bạn cứ mải nhìn vào gương chiếu hậu, bạn chắc chắn sẽ đâm vào chướng ngại vật ngay trước mặt. Chàng trai đã nhận ra rằng mình phải “buông bỏ” những gì không còn thuộc về hiện tại để dành chỗ cho những cơ hội mới. Khi anh thôi oán trách bản thân vì bản hợp đồng đã mất, anh bỗng thấy mình đủ tỉnh táo để nhận ra những tiềm năng khác đang chờ đợi ngay tại văn phòng của mình.
Lời nhắn cho bạn: Đừng để ngày hôm qua chiếm dụng quá nhiều thời gian của ngày hôm nay. Nếu bạn đã phạm sai lầm, hãy học từ nó rồi để nó ra đi. Quá khứ là nơi để chúng ta rút kinh nghiệm, chứ không phải nơi để chúng ta cư trú. Hãy hít một hơi thật sâu, mỉm cười với “người thầy quá khứ” và tiếp tục bước đi trên hành trình của mình ngay bây giờ!
