Tâm Sự Của Một Phàm Phu Lười Biếng

Thảo là phàm phu chính hiệu — loại thích nằm dài, mê hơn thua, và có thể trì hoãn mọi thứ trừ việc… lướt mạng.

Người ta bảo tu dưỡng là hành trình dài. Thảo thì thấy nó giống như leo núi trong khi mình chỉ muốn nằm võng. Người ta bảo phải buông bỏ cái tôi. Thảo thì thấy cái tôi của mình… khá dễ thương, sao phải bỏ?

Thảo từng thử thiền. Được 3 phút thì bắt đầu nghĩ về bữa trưa. Thảo từng thử sống chánh niệm. Nhưng mỗi lần chánh niệm là lại nhớ ra deadline chưa làm. Thảo từng thử nhìn người khác bằng ánh mắt từ bi. Nhưng khi họ chen hàng, Thảo chỉ muốn nhìn bằng ánh mắt laser.

Vậy mà, có những lúc Thảo nhìn vào khuôn mặt của Chúa Jesus, hay Tuyên Hóa Thượng Nhân, và tim mềm lại. Không phải vì Thảo bỗng trở nên cao thượng, mà vì thấy mình được thấu hiểu — dù lười, dù vụng, dù đầy hơn thua. Ánh mắt ấy không đòi Thảo phải hoàn hảo. Nó chỉ nói: “Ta hiểu con. Không sao đâu.”

Có lẽ tu dưỡng không phải là ép mình thành người khác. Mà là dám nhìn vào chính mình — cả phần dễ thương lẫn phần hơi… lười biếng — và vẫn chọn yêu thương nó.

Thảo vẫn là phàm phu. Nhưng là phàm phu biết mình đang đi đâu. Dù có đi chậm, dù có nghỉ giữa đường, Thảo vẫn đang đi. Và có lẽ, đó đã là tu rồi.