Tuổi trẻ, tôi luôn mong được công nhận — mong được khen ngợi về năng lực, cách xử lý tình huống và ra quyết định. Nhưng càng đi, tôi càng nhận ra: không phải chỉ có kỹ năng và kiến thức mới giúp nhìn rõ bức tranh; còn cần cả trải nghiệm. Và trải nghiệm thì phải qua vấp ngã, thử sai, và bị khiển trách.
Khi còn trẻ, mỗi lần vấp là một cú chạm tự ái. Tôi từng thấy mình yếu kém, bực bội khi bị phê bình. Rồi dần dần tôi chọn cách khác: chấp nhận. Chấp nhận mình chưa giỏi, chấp nhận những lời trách móc, chấp nhận rằng mình cần cải thiện. Chính thái độ đó thay đổi mọi thứ.
Khi không còn khư khư bảo vệ cái tôi, tôi học nhanh hơn. Tôi lắng nghe hơn. Những lời chê không còn là đòn đánh, mà là chỉ đường để tôi sửa sai. Mối quan hệ với các anh chị đi trước trở nên thân thiết hơn — vì tôi chủ động nhận lỗi, chủ động hỏi và chủ động học. Nhờ thế tôi kết nối được nhiều người, thử nhiều vai trò, và tích lũy trải nghiệm thực tế nhanh hơn.
Quan trọng nhất: tôi không còn sợ mình yếu. Không sợ làm sai. Và từ đó, mọi bước tiến trở nên nhẹ nhàng hơn — vì mỗi sai lầm giờ là một bài học, mỗi lời khiển trách là một cơ hội để hoàn thiện.
Kết lại: trên con đường dài của nghề nghiệp, không phải ai giỏi nhất mới đi xa, mà người biết nhận lỗi, sửa sai và tiếp tục học mới là người bền bỉ tiến lên. Nếu bạn còn trẻ như tôi — hãy cho mình quyền vấp ngã, nhưng đừng quên đứng dậy, lắng nghe và sửa đổi.
Bạn đã có lần nào nhận lỗi và thấy đó là bước ngoặt chưa? Chia sẻ nhé — có thể câu chuyện của bạn sẽ giúp người khác bớt tự ái và học nhanh hơn.
